sgtt.vn, 17.05.2012  
img Đọc báo theo ngày:
Ngày 02.04.2011, 09:18 (GMT+7)

uých ken

Sự đời không đơn giản

SGTT.VN - Năm nọ xứ Nô gặp cơn tai biến, địa tầng nứt vỡ, động đất rung chuyển, sóng thần ồ ạt đổ bộ.

Năm nọ xứ Cải bỗng ồn ào vì một con rùa. Người thì bảo sao của quý thế mà sao lâu nay để sống trong cái hồ dơ dáy. Kẻ thì trách móc cơ quan quản lý lơ là để bọn rùa tai đỏ xâm nhập vào hồ xơi tái con rùa kia. Sự việc rất chi là trầm trọng khiến các báo Cải cập nhật tin tức hàng ngày hàng giờ. Dân xứ Cải bấy lâu nay phải đối mặt với phá rừng, săn bắt động vật quý hiếm, khói xe ô nhiễm, nước thải độc hại, thêm vụ rùa nữa thật không thể chịu đựng nổi.

Không biết có phải cơn cớ từ ngoại vi, nội tại không, mà dân Cải ai ai cũng nghĩ ngay ra việc cần phải ngay lập tức bảo vệ môi trường.

Nhưng sự đời không đơn giản thế. Ca sĩ Cải đua nhau đi nhặt rác để làm gương rồi hát rã họng trên sân khấu để cổ vũ bảo vệ môi trường thì tàn cuộc các kiểu khán giả Cải để lại nguyên một chiến trường phấp phới bao nilông cùng chai nhựa đựng nước uống. Giờ trái đất được kêu gọi và tổ chức hùng hồn ở xứ Cải để mong dân tình nghỉ ngơi một giờ không xài điện. Nhưng dân Cải bảo giờ cúp điện lia chia, cúp diện rộng, cúp nguyên ngày, một giờ bõ bèn gì.

Các bô lão Cải liền tổ chức mấy trăm cuộc họp liền, từ cấp tổ dân phố đến cấp phường rồi lại cấp quận để tìm biện pháp giải quyết. Bao nhiêu cụ Cải ngồi quanh bàn, tu nước khoáng xong vò đầu gãi cằm đến sói cả tóc, rụng cả râu, mà biện pháp vẫn chưa tòi ra. Phen này không lẽ bó tay.

May thay, đúng lúc các cụ bất lực định vứt cả qua một bên, phó thác cho giời, thì có một cô Cải õng ẹo xuất hiện, thẽ thọt trình bày. Rằng, cô sẽ đứng trước thiên nhiên, cởi, hở, một cách nghệ thuật rồi chụp hình cho thiên hạ coi. Hẳn thiên hạ sẽ thấy rõ thông điệp thương hoa tiếc ngọc trước là tiếc cô sau là tiếc bối cảnh, lên tinh thần trong công cuộc bảo vệ môi trường, trước vị nghệ thuật sau vị nhân sinh, thật vẹn cả đôi đường. Quả là một kế hoạch rất nhân văn, mọi người rào rào vỗ tay tán thưởng.

Ngay chiều hôm đó, một đoàn xe hoành tráng chở cô Cải vào rừng chụp ảnh. Ông Cải thợ ảnh vác theo quả máy ảnh ống kính thước hai, rất là kỹ nghệ. Cô Cải mình trần như nhộng, lăn lê bò toài, quyết tâm hở mà không lộ, rất rạo rực lòng xuân. Thợ Cải chui bờ nấp bụi, gai móc rách cả mông, chĩa tê lê chụp toe loe, thật là chuyên nghiệp. Cuối ngày trở về, mọi người cùng hể hả, thôi thế là việc đã thành.

Chao ôi, ước gì cuộc đời nó đơn giản như vậy. Tiếc là, khi ảnh được in ra, các cụ phê bình gia nhà Cải đã chẳng khen cho thì chớ, lại còn bâu vào cấu xé mãnh liệt. Ông Cải Bẹ rằng ánh sáng không đạt, đáng nhẽ phải dùng đèn tuýp thước hai thì lại xài đèn dây tóc bóng tròn người ta hay thắp trong nhà cầu, kết quả là trông cô Cải bủng beo như bị sốt rét vàng da.

Ông Xúp Lơ bình rằng ánh sáng thì chuẩn rồi, nhưng trông dáng cô Cải gượng, ngồi thì trông như bọ que, đứng thì ra bọ xít, nằm ngửa giống bọ ngựa mà nằm nghiêng lại hệt bọ hung, không bức nào toát ra được cái thần “cởi hở nghệ thuật” như ý đầu đã định. Ông Su Hào lại phản bác rằng dáng đã rất ôkê, chỉ vì bối cảnh tệ nên mới ra nông nỗi. Lý ra phải chụp bên cây xương rồng nhìn cho nó gai góc khô khan lại tương phản với lớp da nhầy nhụa của người mẫu, thì thằng thợ Cải lại chọn ngay cái cây xum xuê là cây móng lợn. Sẵn tiện, ông phê bình luôn cái sự tiệt rừng đầu nguồn, và cả ngành trồng rừng thất bại của nước Cải nhà.

Các ông bắt đầu chửi nhau nào chó nào mèo, xong đến dê ngỗng lung tung cả lên, xong các ông tung hê, xé hết cả ảnh cả phim. Sự thế là vỡ.

Sự nghiệp bảo vệ môi trường của dân xứ Cải đến nay vẫn còn bỏ ngỏ.

Cầm Bùi

  
  
Đánh giá bài viết:  
ý kiến bạn đọc
Nội dung (Đề nghị gõ tiếng Việt có dấu)  
Kiểu gõ:
Họ và tên  
Địa chỉ email    
Nhập mã bảo vệ:  
Tài liệu đính kèm: (.doc, .jpg, .gif, .zip, .rar, .pdf)
 Thông báo cho tôi qua email khi có phản hồi mới