sgtt.vn, 17.05.2012  
img Đọc báo theo ngày:
Ngày 18.01.2012, 08:40 (GMT+7)

Tiền bạc, ruộng đồng, và... thân phận của người nông dân

SGTT.VN - Vụ việc ở Tiên Lãng, Hải Phòng đã cho thấy một cách xử lý bất hợp lý của chính quyền địa phương với người nông dân. Điều hệ trọng hơn là chính quyền đã không hiểu và không có cảm xúc về lịch sử và công lao của người nông dân với ruộng đồng của họ.

Khu đất bị giải tỏa của gia đình ông Đoàn Văn Vươn. Ảnh: báo Đất Việt

Trong đời sống của người nông dân Việt Nam, theo tôi, đã có hai cuộc cách mạng to lớn. Cuộc cách mạng thứ nhất là khi người nông dân thoát khỏi ách nô lệ và được chia ruộng đất. Cuộc cách mạng thứ hai là khi người nông dân được toàn quyền canh tác trên ruộng đồng của mình. Khởi đầu cuộc cách mạng này chính là “khoán 100”, sau đó là “khoán 10”. Kỳ tích khoán sản phẩm trong nông nghiệp đó đã đưa nông nghiệp Việt Nam thoát ra khỏi thời kinh tế tự cung tự cấp, tạo dựng vị trí thứ hai về xuất khẩu gạo cho nước ta trên thị trường thế giới. Công đầu này thuộc về người nông dân Hải Phòng. Tôi đã nói về hai cuộc cách mạng này và cuộc cách mạng thứ ba mà người nông dân đợi chờ. Đó là cuộc cách mạng về tư duy canh tác trên cánh đồng của họ. Để cho đời sống của người nông dân hay nông nghiệp Việt Nam thực sự có một bước ngoặt lớn cần phải có cuộc cách mạng thứ ba. Nhưng khi cuộc cách mạng thứ ba mới bắt đầu thì một biến động lớn đã xảy đến với họ. Đó là khi, phong trào xây dựng các khu kinh tế, khu công nghiệp, sân gofl được khởi động. Nhu cầu chuyển đổi cơ cấu nền kinh tế để phát triển đã làm thu hẹp ruộng đồng. Chính sách chuyển đổi cơ cấu kinh tế là một tất yếu trong quá trình phát triển, nhưng nó đã không được thực hiện đồng bộ khiến cho một bộ phận nông dân mất hẳn công cụ sinh nhai.

Những người nông dân cho dù cố để bảo vệ ruộng đồng của họ thì cuối cùng vẫn bị phá vỡ. Họ không có khả năng chống cự lâu dài được. Đến lúc đó, có những điều tồi tệ sẽ đến. Và vụ việc ở Tiên Lãng, Hải Phòng là một trong những điều tồi tệ đó.

Tôi hiện đang sống ở thị xã Hà Đông. Nhà tôi có sổ đỏ. Mấy năm nay tôi rất muốn làm lại ngôi nhà cho hợp lý. Nhưng tôi không dám làm. Lý do duy nhất là tôi sợ làm xong có thể bị chuyển đi nơi khác. Vì chỗ tôi ở liền với một khu đất rộng vốn là khu triển lãm của tỉnh Hà Tây cũ. Tôi cứ nghĩ đã là một công trình, một địa chỉ hay một không gian văn hóa thì không bao giờ người ta lấy để làm những việc khác. Nhưng một ngày, khu triển lãm bị san bằng và mảnh đất rộng có thể nói đẹp nhất thị xã Hà Đông đã được bán cho một nhà đầu tư để làm trung tâm thương mại và căn hộ cao cấp. Và cái trung tâm này có thể sẽ thôn tính khu nhà chúng tôi đang ở cho trọn vẹn thông qua một quyết định nào đó nhiều lúc rất mơ hồ của chính quyền địa phương nhưng đố ai dám cưỡng lại. Khu triển lãm đã bị san phẳng hơn bốn năm nay rồi nhưng chẳng thấy ai làm gì. Nó trở thành bãi đất hoang đầy rác rưởi hôi thối.

Tôi muốn kể ra câu chuyện trà dư tửu hậu mà có lẽ ai cũng đã từng nghe, còn tôi thì được trải nghiệm với tư cách người trong cuộc, đó là có hôm một vị là quan chức nói với tôi “Nếu nhà văn muốn đi nơi khác thì chúng tôi chỉ dịch bút xuống là đi, nếu nhà văn muốn ở lại chúng tôi chỉ nhích bút lên là ở lại”.

Sự kiện Tiên Lãng làm cho tất cả những người hiểu biết và có lương tâm đau đớn và cay đắng. Ảnh: NLĐ

Tôi kể câu chuyện trên để nói rằng: vụ việc ở Tiên Lãng , Hải Phòng đã cho thấy một cách xử lý bất hợp lý của chính quyền địa phương với người nông dân. Điều hệ trọng hơn là chính quyền đã không hiểu và không có cảm xúc về lịch sử và công lao của người nông dân với ruộng đồng của họ. Để có được cơ ngơi như hiện nay, gia đình anh Đoàn VănVươn đã hy sinh bao công sức hơn mười năm cùng bao buồn vui, cười khóc. Nếu hiểu biết và có khả năng rung cảm trước điều ấy, không một chính quyền nào lại hành xử như Tiên Lãng đã hành xử. Chính quyền địa phương có thể thỏa thuận với gia đình anh Vươn để có quyết định đúng nhất vừa đảm bảo cho lợi ích của nhà nước và lợi ích của người dân. Nhưng lý giải của chính quyền địa phương chỉ đúng một nửa. Nếu đúng luật như vậy thì hoăc chưa hiểu luật hoặc đã vô cảm hóa luật. Bộ luật nào cũng chứa đựng hai yếu tố cơ bản: sự nghiêm minh và tính nhân văn. Người được ưu tiên hàng đầu cho việc đấu thầu lại khu đầm đó phải là gia đình anh Vươn. Trong cụ thể trường hợp này, không thể để cho những người đấu thầu khác lấy tiền để đẩy gia đình anh Vươn ra khỏi nơi họ đã đổ mồ hôi nước mắt dựng lên. Nếu áp dụng luật như vậy, những người nhiều tiền sẽ từng bước đẩy những người nghèo ra khỏi mảnh đất mà có khi cả mấy đời trong gia đình họ đã tạo dựng và bảo vệ có khi bằng cả máu.

Trước cửa nhà tôi ở làng Chùa có một hồ nước rộng. Tôi muốn xây một thư viện cho trẻ em. Nhưng một gia đình nông dân đã nuôi cấy thủy sản ở cái đầm đó gần mười năm nay. Nếu dùng tiền để thắng thầu thì quá đơn giản. Cho dù tôi chỉ là một nhà thơ nhưng tôi có đủ tiền để đánh bại những người nông dân làng tôi. Dùng tiền để thắng thầu giữa tôi và một người nông dân lam lũ là đúng luật, nhưng xét tận cùng là một hành động phi nhân tính. Chính vì lẽ đó mà tôi đã không thực hiện được ước mơ của tôi. Tôi đợi đến một ngày những người nông dân làng tôi thấy thực sự cần một thư viện thì tôi sẽ xây.

Nguyên Chủ tịch Nước Lê Đức Anh:

Bốn cái sai của chính quyền địa phương

Trả lời báo Người Lao động, nguyên Chủ tịch Nước Lê Đức Anh cho hay ông theo dõi sát vụ việc này và có thể khẳng định “chính quyền sai từ xã đến huyện”. Nguyên Chủ tịch Nước nói: “Điểm sai đầu tiên là để sự việc kéo dài quá nhiều năm mà không xử lý đến nơi đến chốn và thấu tình đạt lý. Người làm được, làm tốt đáng lẽ phải động viên, tạo điều kiện nhưng lại cố thu hồi của người ta, đó là cái sai thứ hai. Việc thu hồi còn trái pháp luật là cái sai thứ ba. Cái sai thứ tư là chính quyền cố tình vi phạm luật pháp, dồn người dân vào chân tường, làm họ uất ức đến mức phải chống lại”. Ông cũng cho rằng vụ việc ở Tiên Lãng là một bài học mà chính quyền cả nước phải rút kinh nghiệm.

Tôi đã đến Hàn Quốc, tìm hiểu và thấy rằng: Hàn Quốc có Luật bảo vệ giá nông sản cho người nông dân. Giá nông sản trong mùa đông rất cao vì đó là thời gian người nông dân phải rất vất vả cấy trồng và chăm sóc ngũ cốc và rau quả. Chính phủ Hàn Quốc quy định giá nông sản trong từng vụ. Ai ép giá người nông dân sẽ bị bỏ tù. Những người nông dân đã hy sinh nhiều nhất trong các cuộc chiến tranh vệ quốc để bảo vệ từng tấc đất của tổ quốc. Nhưng đến bây giờ, họ đang đứng trước nguy cơ “mất đất”. Không ít những nhà đầu tư ngụy biện rằng họ đang thực thi sự nghiệp hiện đại hóa và công nghiệp hóa đất nước, rằng họ đã đền bù cho người nông dân một khoản tiền kếch xù, rằng….Xin thưa các ngài đầu tư, các ngài chỉ có thể lừa mị những người nông dân ngèo đói và chưa bao giờ có nhiều tiền bạc mà thôi.

Một gia đình chuẩn bị vũ khí một cách “chu đáo” để chống lại những người của chính quyền như ở Tiên Lãng nằm ngoài trí tưởng tượng của chúng ta. Và tôi nghĩ, chính cách quản lý và hành xử của chính quyền địa phương (Tiên Lãng) đã đẩy người dân (gia đình anh Vươn) vào tình huống phạm luật. Luật pháp nhà nước ta không phải như thế. Sự kiện Tiên Lãng làm cho tất cả những người hiểu biết và có lương tâm đau đớn và cay đắng.

Hà Nội, một đêm cuối năm mưa lạnh

Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều

Đánh giá bài viết:  

(77 điểm,17 lần)

Các ý kiến (10)
TrịnhDao
Sự kiện Tiên Lãng làm cho tất cả những người hiểu biết và có lương tâm đau đớn và cay đắng. Cảm ơn nhà thơ đã nói hộ nỗi đau đớn và cay đắng của tất cả những người có lương tâm. Chỉ cần có lương tâm và không tâm thần là đã biết đau đớn và cay đắng.
Nguyễn Văn Bôn
May là cũng còn có nhiều người có lương tri nhìn nhận vấn đề một cách công tâm.
Vân
Thương thương quá đi thôi, đọc bài báo mà rớt nước mắt. Tôi càng nhớ hình ảnh ngoại tôi ngoài 80 tuổi lừng còng rạp vẫn cùng con cháu ra đồng, tới bữa bà bưng bát cơm ngồi bên bậu cửa, con cháu biếu miếng gì ngon bà đều giành dụm cho đứa cháu bé nhất, có tấm áo đẹp bà cất kỹ trong rương.... Người nông dân ở xứ Việt ta là vậy đó, lúc nào cũng tần tảo, căn cơ mà tấm lòng lúc nào cũng ấm... ấy vậy mà sao nhiều người công bộc của dân lại nỡ vô cảm một cách tàn bạo đến vậy, người lao động họ nâng niu đến từng lá rau, cán chổi của mình, thế mà họ làm đủ cách, rồi lại cả dàn binh bố trận để "chiến đấu" với đồng bào ta. Tôi viết coment này mà lòng rưng rưng.
Quá Ham Vui
Thấy đau lòng cho người dân quá. Chẳng lẽ quan làm sai thì dân chịu sao?
Dân Việt
Đảng ta đã dựa vào nhân dân để thực hiện thành công cuộc cách mạng tháng 8 lập nên chính quyền công nông. Cũng nhờ dựa vào nhân dân mà đảng đã thực hiện thành công hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, thống nhất đất nước. Nhưng trong công cuộc xây dựng CNXH, có vẻ nhiều (và rất nhiều, ở tất cả các cấp) cán bộ của đảng đã xem nhẹ vai trò của quần chúng nhân dân, coi thường nhân dân, thậm chí chà đạp lên lợi ích chính đáng của người dân để tư lợi cho bản thân mặc dầu vẫn nhân danh "vì lợi ích nhà nước". Hành động của những cán bộ đảng viên như trên chỉ làm cho uy tín của đảng suy giảm và là cơ hội cho các thế lực thù địch lợi dụng để chống phá sự nghiệp cách mạng.
ĐQP
Lâu lắm rồi mới lại được đọc bài của anh Thiều, tôi nói đã lâu bởi vì đây là một bài viết vừa có hơi hướng phóng sự nhưng nặng về tự bạch. Anh Thiều ơi sao anh không viết nhiều bài kiểu như thế này? Chúc anh luôn khỏe!
Hà nội
Vụ cưỡng chế này nhìn vào bản chất sẽ thấy nó trắng trợn như thế nào: để cưỡng chế một gia đình nông dân có nhất thiết phải huy động cả công an và quân đội vào trấn áp hay không? Giả sử cưỡng chế xong thì giao đất cho ai? Hẳn nhiên người được giao lại là "người nhà" của lãnh đạo huyện - tỉnh hoặc là người "chịu chi hơn"? Hình thức cưỡng chế sử dụng vũ lực quá mức...
Võ Tá Luân
Cảm ơn nhà thơ Nguyễn Quang Thiều đã chia sẽ những băng khoăn nhất của người nông dân một nắng hai sương để có chén cơm, hay con cá, con tôm cho từng bữa ăn của mỗi gia đình từ quan đến dân. Cách chia sẻ của nhà thơ đã lột tả gần như hết những khó khăn mà người nông dân phải trải qua đẫm mồ hôi, nước mắt lẫn máu. Câu chuyên anh Vươn là một trong những người nông dân biết vận dụng kiến thức mình có với nghị lực phi thường để cải tạo nên một khu đầm hoang dã ngay cửa biển đầy sóng gió và nguy hiểm bao đời nay mà không phải ai cũng có thể làm được như anh Vươn. Tôi cũng từng là nông dân một nắng hai sương nhưng rất bái phục cách làm và cách dám nghĩ cũa anh trong việc lấn biển, trồng rừng che chắn sống biển, cải tạo một vùng hoang dã trở thành màu mỡ, tạo ra của cài cho gia đình và xã hội, nâng cao mức sống, làm giàu cho gia đình và xã hội, dân giàu nước mới mạnh. Nhứng đáng buôn vô cùng khi người nắm quyền hành lại tùy tiện trong việc sử dụng luật pháp. Hiểu một cách nôm na là nhà nước chỉ được làm những gì luật cho phép, còn người dân làm những gì luật không cấm. Cách hành xử của chính quyền địa phương đã đẩy những gia đình anh Vươn phải tư vệ để bảo vệ công lý và đạo lý, đẩy những gia đình này phạm luật. Chúng tôi tuy không hiểu một cách cao siêu nhưng cũng đủ hiểu biết để biết phân biệt những sai trái của chính quyền địa phương trong cách làm vừa qua. Đây là bài học đắt giá nhất cho tất cả chính quyền địa phương trong cả nước nghiêm túc xem xét thấu tình đạt lý cho người nông dân như anh Vươn đã bỏ tất cả sức lực và của cải vào mảnh đất để tạo ra nhiều giá trị gia tăng cho xã hội.
Văn Xương
Đúng, ông nói đúng.Khi nghe tin này tôi bàng hoàng và sau đó là nỗi đau đớn và cay đắng... Đau đớn và cay đắng mãi, chỉ đến khi Hải Phòng nhận ra cái lỗi đạo đức của mình thì lòng tôi mới nguôi ngoai.
đình anh
Ta vẫn còn suy nghỉ như thời cải cách ruộng đất, cải tạo tư sản.Muốn lấy hay còn gọi là trưng thu, cải tạo thì cứ tới nhà mà lấy không có văn bảnh ay trát tòa. Nếu nhìn rộng ra thì tại sao không ai dám đầu tư sâu vào các ngành của VN từ cơ khí, ôtô hay điện tử vì họ nghĩ mình không dùng luật một khi họ bị thiệt hại.
ý kiến bạn đọc
Nội dung (Xin bạn đọc vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)  
Kiểu gõ:
Họ và tên  
Địa chỉ email    
Nhập mã bảo vệ:  
Tài liệu đính kèm: (.doc, .jpg, .gif, .zip, .rar, .pdf)
 Thông báo cho tôi qua email khi có phản hồi mới
22:31 ngày 16.05.2012
SGTT.VN - Dư luận đang rất quan tâm về việc bộ Giao thông vận tải (GTVT) có thông báo cho báo chí việc Thủ tướng Chính phủ đã đồng ý về nguyên tắc để bộ này được mua trụ sở làm việc và bán chỉ định tài sản trên đất, chuyển nhượng quyền sử dụng đất tại khu đất do bộ GTVT đang quản lý ở số 80 Trần Hưng Đạo, quận Hoàn Kiếm (Hà Nội). Trong văn bản thông báo, bộ GTVT có ý nhấn mạnh rằng, việc mua bán, đổi chác này được chỉ đạo là phải theo “giá thị trường, đúng quy định của pháp luật” để lấy kinh phí đầu tư trụ sở mới và khẳng định “mọi thủ tục triển khai trụ sở mới của bộ GTVT hiện đang thực hiện đúng quy định pháp luật”.
SGTT.VN - Theo nghị định vừa được Chính phủ ban hành, từ ngày 1.6.2012 các loại ôtô, xe máy sẽ phải đóng phí bảo trì đường bộ. Nhiều ý kiến cho rằng hiện nay đã phải đóng nhiều loại phí và thuế, do vậy thêm khoản phí trên càng khiến doanh nghiệp, người dân khó khăn.

Xem thêm »