sgtt.vn, 18.06.2013  
img Đọc báo theo ngày:
Ngày 10.03.2012, 06:56 (GMT+7)

RẮC RỐI CHUYỆN NHÀ

Đừng đánh vào tim nhau

SGTT.VN - Roi đánh vào, cơ thể chỉ đau vài ngày rồi hết. Nhưng, một lời nói nặng có thể làm tổn thương tâm hồn cả chục năm. Bạo lực tinh thần còn nguy hiểm gấp nhiều lần so với bạo hành thể xác.

Khủng hoảng kinh tế khiến nhiều người thất nghiệp, cuộc sống bế tắc, họ chỉ còn cách đay nghiến, đổ lỗi cho nhau. Một ánh nhìn, cử chỉ bất cần, lời nói thô thiển cũng là vũ khí làm tổn thương tâm hồn người khác. Nhưng, mấy ai nhận thức được, một khi bạo lực tinh thần xảy ra liên tục, nặng nề, thì cả hai phía đều là nạn nhân. Sự tổn thương quá nặng có thể khiến con người mất đi sự kiểm soát bản thân, dẫn đến những hậu quả khó lường.

Lằn roi vô hình

Sau một năm cố gắng hàn gắn tình cảm, cuối cùng thì cặp vợ chồng Minh Thái – Hoàng Oanh cũng đưa nhau ra toà ly dị. Trước toà, Minh Thái bày tỏ nỗi lòng: “Một năm qua chúng tôi đang dần làm lành vết thương trong lòng mỗi người. Tôi đã biết lỗi của mình, dứt bỏ mối tình tay ba, tan ca thì về đúng giờ với gia đình. Vậy mà tôi đâu có được yên thân. Nấu một món ăn ngon, chưa kịp thưởng thức thì vợ tôi đã vội buông, “làm món này để anh có chút kỷ niệm với cô ấy chứ gì”. Làm gì, đi đâu, gặp hiện tượng gì liên quan đến người thứ ba, vợ tôi đều bóng gió xa xôi. Vui nhắc, buồn cũng nhắc, bình thường thì vợ tôi lại lôi chuyện cũ ra bông đùa. Có thể vợ tôi vô tư tâm tính, nhưng với tôi, mỗi lần vợ nhắc chuyện cũ, lòng tôi như xát muối. Cảm giác tội lỗi lại trỗi dậy. Sống mà không có sự thứ tha chẳng khác gì địa ngục!” Chị Hoàng Oanh cũng đau buồn không kém chồng mình, thổ lộ: “Tôi có muốn như vậy đâu, nhắc đến chuyện cũ lòng tôi cũng đau lắm chứ. Nhưng không nhắc, nỗi ấm ức trong lòng lại sôi sùng sục, lại muốn nói cho hả”. Cũng vì không thể bỏ qua chuyện cũ, dù hiện tại đã lành lặn êm đềm, câu chuyện của hai người họ đã đi đến cái kết buồn.

Phụ nữ nào cũng khiếp sợ những ông chồng ưa bạo lực thể xác, thích dùng đòn roi đánh đập vợ con. Nhưng cũng có những thứ không quật lên cơ thể mà vẫn làm con người ta đau đớn. Đó là sự dày vò tinh thần của nhau, soi mói vào lỗi lầm người kia. Tính gia trưởng, độc đoán, chuyên quyền cũng là một kiểu hành hạ tâm hồn người khác.

Lấy im lặng làm vũ khí

Trong một diễn đàn về bạo hành gia đình tại nhà văn hoá Phụ nữ TP.HCM gần đây, không chỉ phụ nữ, ngay cả các đấng mày râu cũng thốt lên rằng, họ rất sợ sự im lặng từ người bạn đời của mình. Anh Nguyễn Quý Anh, 31 tuổi, chia sẻ: “Vợ tôi “nghiện” sự im lặng. Mỗi khi tôi làm gì phật ý, cô ấy không giãy nảy, nhăn nhó, trách móc như bao người khác, chỉ im lặng. Nấu cơm, dọn dẹp, cô ấy làm mọi thứ trong sự im lặng. Tôi van xin, nài nỉ thế nào vợ tôi cũng không mở lời. Tôi buồn bực, uất ức đến nỗi đá mạnh chân vào cạnh bàn, mặt kính trên bàn vỡ toang, chân toé máu, vợ tôi vẫn trơ ra! Thà cô ấy mắng nhiếc thậm tệ tôi còn biết lỗi mình là gì, cái sự im lặng đó chẳng khác gì lưỡi dao cứa dần cơ thể tôi”. Chìm đắm trong im lặng, hoặc bỏ rơi, không quan tâm đến cuộc sống của bạn đời cũng là một kiểu bạo hành tinh thần. Dường như hiện tượng này diễn ra không ít thì nhiều ở hầu hết các gia đình hiện nay.

Trách nhiệm thuộc về ai?

Giải thích về sự chịu đựng thường gặp ở nhiều phụ nữ trước nạn bạo hành, thạc sĩ xã hội học Phạm Thị Thuý, phó giám đốc công ty Kỹ Năng Sống (TP.HCM), cho rằng: “Có nhiều lý do làm cho người phụ nữ đó vẫn cứ sống, gắn bó đời mình với người chồng có thói quen bạo hành. Có thể do sự lệ thuộc kinh tế. Hoặc vì mắc phải lỗi lầm nào đó trong quá khứ, họ luôn cảm thấy mình có lỗi, đáng để người chồng đay nghiến, chì chiết, đối xử thô lỗ. Cũng có người ngộ nhận rằng, chấp nhận là để con cái, gia đình ấm êm. Không ít trường hợp giữ im lặng vì cảm thấy xấu hổ nếu ly hôn. Thậm chí vẫn còn quan niệm đã là chồng thì đối xử với vợ sao cũng được”.

Cũng theo thạc sĩ Thuý, có những người chồng cứ sau một lần bạo hành, lại tỏ vẻ hối lỗi, vỗ về, chiều chuộng vợ hết mực. Hành động nguỵ trang này luôn làm mềm lại trái tim người vợ, và người vợ tiếp tục chịu đựng với hy vọng chồng mình sẽ đổi thay, để rồi sự việc cứ lặp đi lặp lại, có thể lần sau nặng nề hơn lần trước. Do vậy, trách nhiệm “thanh toán” nạn bạo hành trong gia đình không của riêng ai, mà của chung cả hai người trong cuộc.

Nguyên Cao

BẠO HÀNH ĐÂU CHỈ ĐÀN ÔNG

Nguyễn Quang Vũ Minh, 31 tuổi, Bình Thạnh - TP.HCM

Lâu nay người ta cứ đặt hai chữ “bạo hành” vào tay các ông, mặc định cho các ông là “chồng vũ phu”. Nhưng, phụ nữ lắm khi cũng là thủ phạm gây khổ hạnh cho chồng họ, ví như thói quen móc sạch tiền trong túi của chồng, ví như hay chửi rủa bóng gió, chê bai, so sánh chồng với người khác. Đó chẳng phải là sự bạo hành tinh thần khủng khiếp lắm sao! Tôi nghĩ rằng, không gia đình nào không xảy ra một đôi lần như thế. Và việc giải quyết không của riêng ai. Cả hai phải cùng nhau xử lý, tìm ra mấu chốt của vấn đề, xem do đâu phát sinh mâu thuẫn, căng thẳng. Kỹ năng ứng xử cũng là chiếc chìa khoá giảm thiểu nạn bạo hành. Và trên hết, dù giữa hai vợ chồng phải có sự gắn bó, nhưng bạn vẫn giữ cho mình thế độc lập, không phụ thuộc.

QUYẾT LIỆT TỪ LẦN ĐẦU TIÊN

Thạch Phi Oanh, 35 tuổi, Gò Vấp - TP.HCM

Tôi lên án nạn bạo hành tinh thần. Chính vì vậy, ngay lần đầu tiên người chồng thực hiện hành vi, thái độ đó, người vợ phải thể hiện mình tuyệt nhiên không chấp nhận những hành vi bạo lực, để người chồng nhận thức được sai trái của họ. Ở trường hợp này, nhân nhượng, vị tha là tiếp tay cho cái xấu; để rồi khi cả hai cùng sa vào vũng lầy đau khổ, thì chính người vợ mới là thủ phạm dẫn người chồng đi đến đoạn xấu hơn. Một khi bạn là nạn nhân của sự bạo hành, đừng ôm nỗi khổ một mình, hãy chia sẻ điều đó với bạn bè, người thân, cùng họ tìm cách tháo gỡ vấn đề trong sự bình tĩnh, ứng xử thông minh.

  
  
Đánh giá bài viết:  

(120 điểm,24 lần)

Các ý kiến (7)
Việt Trình
Tôi không nghĩ im lặng là không có dày vò về mặt tinh thần, tôi cũng rất sợ điều này. Nhưng không phải không có cách giải quyết. Chúng ta đừng vì cái tôi quá lớn và mỗi người chịu nhường nhịn nhau một tí... Khi có chuyện gì không vừa lòng hãy thẳng thắn tâm sự với nhau để tìm cách khắc phục. Không gì là không thể hãy luôn luôn lắng nge và luôn luôn thấu hiểu. Hãy cởi mở để cuộc sống thú vị hơn!
Vũ Thường
Tôi phản đối khái niệm "bạo lực tinh thần"; không có cái gọi là "bạo lực tinh thần"! Đã là "bạo lực" tức là phải dùng lực mạnh, nghĩa đen của nó là thế vậy hãy để cho "bạo lực" được yên và nếu chúng ta muốn nói đến khía cạnh hành hạ, giầy vò, khủng bố nhau thì hãy dùng đúng những từ đó. Đừng làm lẫn lộn các khái hiệm, đừng cố "gói" cuộc sống muôn mầu vào trong các khái niệm. Khái niệm sai thì nghĩ sai, làm sai; thuyết chính danh đã khẳng định như vậy. Tiếng Việt của chúng ta cũng vô cùng phong phú, cho phép thể hiện mọi cung bậc tình cảm của mối quan hệ người-người. Vì thế trong tiếng Việt chúng ta có muôn vàn cảnh để tả hiện trạng quan hệ giữa hai vợ chồng. Đừng học phương tây, vốn ít từ ngữ cho quan hệ tình cảm thích đem gói mọi thứ vào một khái niệm mới cho nó "kêu" và dễ "khuấy động". Ngay trong nhận xét của bạn Thạch Phi Oanh và các bạn trong comments cũng đã thể hiện sự lẫn lộn và ngộ nhận giữa các khái niệm "bạo hành" này. Nếu im lặng mà bị coi là "bạo hành tinh thần" thì chúng ta thử tưởng tượng cách cư xử sau có chấp nhận được không, có hữu ích không? (trích dẫn) "ngay lần đầu tiên người chồng thực hiện hành vi, thái độ đó, người vợ phải thể hiện mình tuyệt nhiên không chấp nhận...". A, vậy phải chăng chồng im lặng tức lả ổng "bạo hành" mình đây, mình tuyệt nhiên không thể chấp nhận được, mình phải "nhẩy dựng" lên, la lối cho ổng biết, hay đi kêu "bù lu bù loa" với cha mẹ bạn bè, phường xóm cho ổng biết tay??? Đó là cách cư xử khôn ngoan ư, hợp đạo lý ư? Hóa ra cuối cùng ai là người bạo hành, người vợ nói trên hay người chồng?
Tiếng Việt chúng ta rất phong phú, lối sống của chúng ta cũng rất đa dạng, rất uyển chuyển mà cũng rất thiết thực. Xin đừng bỏ cái hay của mình mà chạy theo cái dở của người!
Nguyễn Thị Thu
Để ngày càng giảm thiểu thấp nhất nạn bạo lực gia đình, đảm bảo an sinh xã hội, cả cộng động cần phải chung tay giải quyết, xem và nhận thức được rằng đây là vấn đề xã hội cần được quan tâm. Cùng với sự vào cuộc của các cơ quan chức năng, chính quyền, đoàn thể, hội, đặc biệt Hội phụ nữ; của các chương trình, chính sách của Đảng, Nhà nước, của hệ thống Luật phòng, chống bạo lực gia đình, Nghị định quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực phòng chống bạo lực gia đình; của công tác tuyên truyền, giáo dục xã hội, thì tác nhân gây bạo lực gia đình cần được giáo dục và đi đến nhận thức được rằng nạn bạo hành gia đình là vấn đề mang tính xã hội, đã có sự can thiệp của các cấp chính quyền, và đó là hành vi phi nhân bản, xa rời mục tiêu phát triển con người trong xã hội hiện đại. Riêng đối với cá nhân là nạn nhân bạo lực gia đình cần phải thẳng thắn nhìn nhận vấn đề, chủ động phối hợp với các cơ quan chức năng, với các lực lượng, đoàn thể xã hội để giải quyết vấn nạn xã hội này. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói: “Non sông gấm vóc Việt Nam do phụ nữ ta, trẻ cũng như già, ra sức dệt thêu mà thêm tốt đẹp, rực rỡ”. Vì vậy, mỗi cá nhân và cả cộng đồng hãy góp sức hạn chế, đẩy lùi nạn bạo lực gia đình đối với phụ nữ nói riêng, bạo lực gia đình nói chung, góp phần xây dựng xã hội ngày càng tươi đẹp, văn minh.
Hồng Phượng
Bạo lực tinh thần là gây sức ép, sự ảnh hưởng tiêu cực đến tinh thần, cảm xúc của đối phương. Dễ dàng nhận thấy, nó được biểu hiện bằng những cấm đoán rất vô lý, tước đi sự tự do của người khác, “Cô là người yêu của tôi, tôi cấm cô đi gặp gỡ những thằng con trai khác”, “Tôi cấm cô nói chuyện với thằng A, vờ vịt, bạn bè cái gì, chỉ giỏi ngụy biện”... Hay nó biểu hiện một cách rất nhẹ nhàng, êm ái và thật ngọt ngào, gọi điện thường xuyên và liên tục trong 1 ngày chỉ để hỏi “ Em à! Em đang làm gì đó? Em đã ăn cơm chưa? Anh nhớ em lắm”... Bạo lực thể xác là sự xúc phạm đến thân thể đối phương, nó có thể biểu hiện thật rõ ràng bằng những cái tát như trời giáng, sự đánh đập thường xuyên, có thể vì bị phật ý hay vì ghen tuông... Và còn một cái bạo lực kinh khủng nhất mà tôi chẳng biết là nên xếp vào loại nào, bạo lực tinh thần hay thể xác? Đó chính là sự lạm dụng tình dục. Quả thực, nó không chỉ xâm hại nghiêm trọng thân thể nạn nhân mà còn gây ra bao điều phiền toái về tâm lý của họ. Nếu êm đẹp thì họ chỉ mang tiếng không còn là con gái. Nếu không êm đẹp thì có thể mất đi niềm tin, lẽ sống trong cuộc đời. Và rất nhiều những thứ khác...Tuổi đời mình còn quá nhỏ để mà lên mặt dạy đời hoặc giáo huấn bất kỳ ai. Nhưng mình thiết tha mong mỏi, tất cả những người con gái như mình hãy biết yêu quý chính bản thân, yêu quý cái cơ thể, cái tâm hồn mà cha mẹ đã khổ cực tạo ra. Hãy để những giọt nước mắt cha mẹ rơi vì quá hạnh phúc, chứ đừng rơi vì sự tủi hổ do con mình đem tới. Một tuần mới lại bắt đầu với bao hứng khởi, làm việc vui và sống hạnh phúc nha các bạn!
Cẩm Châu
Bạo lực về tinh thần chỉ làm cho cuộc sống gia đình đi vào bế tắc. Chính bản thân những người tạo ra bạo lực cũng sống trong một không khí chẳng vui vẻ gì. Đó là chưa kể bạo lực tinh thần khiến mỗi người không đặt niềm tin vào nhau, vô hình chung những dự định kế hoạch của mỗi người không được sẻ chia, không được góp ý kiến để có thể thực hiện một cách tốt nhất. Nhìn rộng ra, bạo lực tinh thần làm tổn hại thần kinh, giết chết hạnh phúc trong mỗi người và là nguyên nhân để làm tụt hậu sự tiến bộ của gia đình, xã hội. Bởi vậy, chỉ cần mỗi người hãy tỉnh táo hơn một chút, “vợ chồng trọng nhau như khách” thì mọi vấn đề của cuộc sống sẽ được giải quyết một cách nhanh chóng, đầy tích cực để một cuộc sống gia đình hạnh phúc luôn ngự trị trong mỗi căn nhà nho nhỏ.
Thanh Trúc
Một điều đáng buồn là ở nước ta, các vụ bạo lực tinh thần lại hay xảy ra ở các gia đình trí thức, cả vợ lẫn chồng đều bằng cấp đầy mình và có thu nhập cao hơn mức trung bình rất nhiều lần. Trong những gia đình như thế, lắm khi các thành viên vì sĩ diện hay vì sợ mất những phúc lộc đang sở hữu, đã ngậm bồ hòn làm ngọt và "diễn" với xung quanh như thể họ đang rất hạnh phúc. Mọi sự chỉ bị đổ bể khi đã "quá mù ra mưa" và khi ấy, không thể làm gì cứu vãn được hạnh phúc gia đình của họ... Biết nhiều chữ chưa chắc đã là sự đảm bảo cho một cách xử sự có văn hóa và nhân văn đối với người khác, nhất là những người thân thiết như vợ hay người yêu...
Mỹ Phương
Bạo hành tinh thần không chỉ là chửi mắng, sử dụng ngôn ngữ để xúc phạm nhân phẩm người khác mà nó còn bộc lộ ở nhiều hành vi khác như: cấm đoán, cô lập không cho tiếp xúc với người khác; quấy rối và gây áp lực một cách thường xuyên về tâm lý... Con người ta cảm thấy hạnh phúc nhờ gì? Trước hết, có lẽ là nhờ những người thân trong gia đình. Tại Mỹ chẳng hạn, theo kết quả một cuộc điều tra xã hội do Hãng marketing Directions Research tiến hành, có 80% số người được hỏi ý kiến nói rằng họ hạnh phúc trước hết là vì cuộc sống riêng tư. Tất nhiên, con người thường vẫn có những mục tiêu xã hội cao cả để theo đuổi nhưng nếu không ổn thỏa trong đời tư thì khó có ai có thể làm được việc hữu ích cho xã hội một cách có hiệu quả cao. Đời tư của con người vì thế không chỉ là chuyện riêng của mỗi cá nhân. Trong đời tư của con người hiện đại, một trong những vấn nạn mang tính thời đại là tình trạng bạo lực gia đình. Chúng ta đều biết rằng, có một nghìn lẻ một cách biểu hiện tình yêu đối với nhau. Thế nhưng, có lẽ còn tồn tại nhiều hơn thế những cách hành hạ nhau, không chỉ bằng hành động "vũ phu" hay "vũ phụ" mà cả bằng những lời nói "ngọt lọt tới xương", đặc biệt ở trong môi trường gia đình... Đau thể xác lắm khi còn dễ khắc phục hơn nhiều so với những nỗi đau tinh thần. Xã hội càng phát triển, con người càng thu nhận được nhiều tri thức thì các loại hình bạo lực tinh thần theo kiểu ''trí thức'' và ''im lặng là vàng'' lại càng tác oai tác quái, nguy hiểm và khó đấu tranh hơn nhiều.
ý kiến bạn đọc
Nội dung (Xin bạn đọc vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)  
Kiểu gõ:
Họ và tên  
Địa chỉ hoặc email
Nhập mã bảo vệ:  
Tài liệu đính kèm: (.doc, .jpg, .gif, .zip, .rar, .pdf)
 Thông báo cho tôi qua email khi có phản hồi mới
SGTT.VN - Trúc Đào sinh năm 1991, hiện là sinh viên năm thứ 4 ngành kinh tế đối ngoại, trường đại học Ngoại thương TP.HCM.

Xem thêm »

06:38 ngày 03.06.2013
SGTT.VN - Mang lại “cuộc đổi đời” cho mít và chuối, Vinamit đang tạo nên sức mạnh mới cho nông phẩm Việt Nam ở khắp các thị trường Trung Quốc, Đài Loan, Philippines, Singapore, Thái Lan… Không co cụm, tự ti, những bước đi đầy gian truân của ông Nguyễn Lâm Viên để chinh phục thị trường quốc tế là hành trình “mở cõi” đáng khâm phục.