sgtt.vn, 24.05.2013  
img Đọc báo theo ngày:
Ngày 12.08.2012, 12:46 (GMT+7)

Trung Quốc - Cường quốc không có đồng minh

*Vũ lực - biện pháp chủ yếu trong tranh chấp lãnh thổ với láng giềng

SGTT.VN - Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên viện trưởng viện Chiến lược - bộ Công an, cho rằng do bản tính bành trướng quá dữ dội và sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích, Trung Quốc không có đồng minh

Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên viện trưởng viện Chiến lược - bộ Công an.

“Tháng 6 vừa rồi, Quốc hội Việt Nam thông qua luật Biển. Trên hành tinh này, thử hỏi Trung Quốc xem có quốc gia ven biển nào không có luật Biển không? Trung Quốc không có luật Biển thì họ có bảy đạo luật khác để chi phối, bảo vệ chủ quyền trên biển: Luật Hàng hải, luật Đường cơ sở, luật Hải dương... Giờ Việt Nam làm luật Biển cũng giống như nhà có vườn, người ta phải rào chứ” - Thiếu tướng Lê Văn Cương nói.

Hệ thống nói dối lớn nhất hành tinh

Trong thời gian căng thẳng vừa qua, báo chí Trung Quốc đã đưa những thông tin rất sai lệch về Việt Nam. Dường như họ đang cố dùng bộ máy truyền thông do nhà nước kiểm soát để kích động dân chúng của họ?

Thiếu tướng Lê Văn Cương: Một số nhà báo, học giả Trung Quốc viết trên tờ Hoàn Cầu - một ấn phẩm của nhật báo Nhân Dân - kêu gọi phát động chiến tranh, chỉ có đánh Việt Nam mới giải quyết được vấn đề biển Đông, rằng trên thế giới này duy nhất Việt Nam là nước đi xâm lược, là hung hăng nhất, hiếu chiến nhất. Họ vẽ ra một hình ảnh đất nước Việt Nam như một tội đồ, để lừa dối nhân dân họ, lừa dối quân đội họ và lừa dối cả thế giới.

Trong gần ba triệu quân nhân, sĩ quan, binh lính Trung Quốc, tôi tin tưởng tuyệt đại đa số không muốn gây hấn. Họ là những con bài bị thí, bị lừa dối.

Trong gần ba triệu quân nhân, sĩ quan, binh lính Trung Quốc, tôi tin tưởng tuyệt đại đa số không muốn gây hấn. Họ cũng muốn giao hảo. Ngay cả 1,3 tỉ người dân Trung Quốc cũng là người tốt, nhân hậu lắm, họ muốn bang giao, còn chuyện gây chiến họ không được gì cả. Họ là những con bài bị thí, bị lừa dối. Ngay cả hơn 20 ủy viên bộ Chính trị, mấy trăm ủy viên Trung ương đảng Cộng sản Trung Quốc không phải ai cũng muốn gây chiến, chỉ là số nhỏ thôi.

Trong cuộc chiến 1979 với Việt Nam cũng vậy, truyền thông Trung Quốc có hàng ngàn bài báo xuyên tạc, nhồi nhét vào đầu người Trung Quốc rằng đó là chiến công oanh liệt của quân giải phóng Trung Quốc phản công quân Việt Nam xâm lược. Đến giờ phút này, số người hiểu thực chất bản chất cuộc chiến chỉ có 1%.

Hôm 17.8 vừa rồi, khi nói chuyện với các nguyên thủ các quốc gia châu Phi tại Bắc Kinh, Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào có nói rằng: Chúng ta kiên quyết phản đối nước giàu lấn lướt nước nghèo, kiên quyết phản đối nước lớn đàn áp nước nhỏ. Nói hay như thế nhưng làm thì ngược lại.

Cũng đã từng có nhiều người nói về việc hệ thống truyền thông Trung Quốc đưa thông tin sai lệch, “làm hỏng dân”...

Chuyện lừa dối của họ là truyền thống, từ thời Đông Chu liệt quốc đến giờ. Họ biến con người thành những con cừu, chỉ thực hiện mệnh lệnh của cấp trên. Đến giờ phút này, truyền thông Trung Quốc là hệ thống nói dối lớn nhất hành tinh, chỉ phục vụ ý đồ chính trị của giới chóp bu. Về khoản này, Mỹ thua Trung Quốc.

Hồi năm 1979, Trung Quốc xâm lược ban ngày ban mặt chứ có phải buổi tối đâu. Nhưng cứ đến kỷ niệm năm chẵn, báo chí Trung Quốc tung ra trung bình khoảng 700 - 800 bài báo kéo tít gần như nhau: Chiến công oanh liệt của quân giải phóng Trung Quốc phản công quân Việt Nam xâm lược; cuộc phản công chiến lược thắng lợi...

Sẵn sàng dùng thủ đoạn tàn bạ

Chúng ta vẫn thường nhắc đến chủ nghĩa bành trướng của Trung Quốc. Ông đánh giá như thế nào về độ phổ biến của chủ nghĩa bành trướng trên thế giới?

Về mặt khoa học, phàm các dân tộc lớn, nước lớn, đều có nhân tố bành trướng chứ không phải chỉ có Trung Quốc. Mỹ, Nga, Đức, Nhật, Ấn Độ đều như vậy. Đó là đặc điểm có tính phổ biến, như là người giàu, lớn, khỏe thì hay xem thường kẻ nghèo hèn. Một con người cũng thế, một cộng đồng cũng thế mà một dân tộc cũng thế.

Cho nên diễn biến hòa bình không phải chỉ có Mỹ. Tất nhiên gốc tích của diễn biến hòa bình thời hiện đại là từ Mỹ nhưng những thủ đoạn tác động vào các nước khác để đảm bảo có một chính quyền ở đó theo ý mình thì Trung Quốc là cha đẻ, là bậc thầy của thế giới. Cách đây 2.600 năm, chính ông Quản Trọng, người nước Tề thời Xuân Thu, là người đẻ ra diễn biến hòa bình với các thủ đoạn chia rẽ nội bộ, lũng đoạn kinh tế, khoét sâu mâu thuẫn, đưa thông tin vu khống để vua bạc đãi người trung thực, xung quanh nhà vua chỉ còn những loại nịnh thần, ngu dốt thôi. Từ đó đất nước họ suy yếu, ông ta thâu tóm năm nước xung quanh chỉ trong vài năm. Người Mỹ chỉ học mót người Trung Quốc về khoản này.

Vậy chủ nghĩa bành trướng của Trung Quốc có gì khác biệt dẫn đến việc họ bị thế giới ghét bỏ như ông vừa đề cập?

Trung Quốc đến châu Phi bằng cách vung ra rất nhiều tiền sau đó bốc lột người dân các nước châu Phi và vơ vét tài nguyên của các nước này.

Trung Quốc có hai điểm đặc biệt. Một là máu bành trướng của họ dữ dội, quyết liệt hơn các nước khác.

Hai là về mặt thủ đoạn, họ sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn bất kể tính chất. Người Mỹ, Nhật, EU không bao giờ làm cái trò cho người sang xui nông dân Việt Nam trộn bùn vào chè, đưa về Trung Quốc quay lên truyền hình, chụp ảnh cho cả thế giới xem; họ cũng không bao giờ mua móng trâu, mua rễ quế, mua đỉa, tuồn hàng chất lượng kém, có chất độc sang Việt Nam. Cho nên cả thế giới chăm chăm cảnh giác Trung Quốc. Họ là một cường quốc không có đồng minh.

Khi nào Trung Quốc dùng vũ lực?

Nghiên cứu các cuộc xung đột vũ trang của Trung Quốc từ năm 1949 đến nay, ông đánh giá thế nào về những yếu tố dẫn các nhà lãnh đạo Trung Quốc đến việc giải quyết các vấn đề quan hệ quốc tế bằng vũ lực?

Nó là hợp lưu cộng hưởng của hai dòng: Dòng bành trướng và dòng phục vụ cho lợi ích trước mắt. Cuộc chiến tranh năm 1969 với Liên Xô chính là vật tế thần để họ chứng tỏ với Mỹ rằng tôi không liên kết với Liên Xô. Đến tháng 2.1979, họ biến Việt Nam thành vật tế thần, một lần nữa chứng minh cho Mỹ thấy họ không đồng minh gì với Việt Nam cả. Trước khi đánh Việt Nam, Đặng Tiểu Bình còn đến Washington, đội mũ cao bồi, nói với Tổng thống Mỹ Carter rằng: “Chúng tôi là NATO phương Đông”. Việt Nam thành vật tế thần để Trung Quốc mua bán với Mỹ.

Suốt từ năm 1979 đến năm 1991, Trung Quốc câu kết với Mỹ và phản động quốc tế bóp nghẹt Việt Nam, bao vây cấm vận Việt Nam. Lịch sử Việt Nam lùi mất 30 năm. Đó là một thời kỳ đen tối của lịch sử Việt Nam, khi tất cả mọi lối ra thế giới đều bị Trung Quốc và Mỹ bịt hết.

Bành trướng là chiến lược lâu dài của họ nhưng khi cần sử dụng vũ lực để giải quyết lợi ích trước mắt và phù hợp với chiến lược đó, họ sẵn sàng.

Chuyện nước lớn, với tư tưởng bành trướng, thỏa thuận với nhau trên lưng nước nhỏ, đã từng xảy ra nhiều trên thế giới. Trong quan hệ giữa Việt Nam, Trung Quốc và các nước khác thì sao, thưa ông?

Tôi cho là Việt Nam từng năm lần bị bán đứng.

Lần thứ nhất tại Hội nghị Genève năm 1954. Trung Quốc đã có sự mặc cả với Mỹ, Pháp chứ đúng ra ranh giới hai miền không phải vĩ tuyến 17 mà có thể là 13, nếu không thì là 15. Nhưng để lấy lòng Mỹ và phương Tây, Trung Quốc đã nhân nhượng Mỹ và Pháp kéo lên vĩ tuyến 17. Sau này chính Pháp nói với ta điều ấy.

Lần thứ hai khi Việt Nam gần thắng Mỹ năm 1972, Henry Kissinger đã ký tắt với ông Lê Đức Thọ, hai bên báo cáo cấp cao để chuẩn bị ký Hiệp định Paris. Nhưng sau đó Mao Trạch Đông mời Tổng thống Mỹ Nixon sang ký Thông cáo chung Thượng Hải. Ngày 1.3.1972, Kissinger về Tokyo họp báo, nói một câu nổi tiếng: Bây giờ chúng tôi chỉ còn nhìn về Mạc Tư Khoa để nghiền nát Hà Nội! Sau khi ký xong, những việc tày trời trước đây các tổng thống Mỹ khác không làm được thì Nixon làm được, đó là phong tỏa cảng Hải Phòng, con đường biển duy nhất Việt Nam ra thế giới, cho máy bay đánh sát biên giới Trung Quốc, rồi sau đó là 12 ngày đêm Điện Biên Phủ trên không. Thiệt hại về người và tài sản trong cuộc không chiến của Mỹ ở miền Bắc từ 1.3.1972 đến khi ký Hiệp định Paris bằng cả sáu năm trước cộng lại. Ở miền Nam, ta cũng phải đổ xương máu nữa. Nên thông cáo Thượng Hải thực chất đã được viết bằng máu của người Việt Nam.

Lần thứ ba, họ đánh chiếm Hoàng Sa năm 1974. Không có sự đồng ý của Mỹ thì Trung Quốc không bao giờ dám đánh.

Lần thứ tư, chính Trung Quốc là kẻ chủ mưu gây nên vụ thảm sát hơn hai triệu người Campuchia. Trung Quốc cung cấp từ A đến Z, lương thực thực phẩm, vũ khí, đạn dược, thuốc men cho Khmer Đỏ. Chiến tranh biên giới Tây Nam 1976 - 1978 là Trung Quốc mượn Khmer Đỏ để đánh Việt Nam. Sau đấy, khi ta giải phóng Campuchia, Trung Quốc là kẻ lu loa trên thế giới rằng Việt Nam có âm mưu lập “Liên bang Đông Dương”. Kẻ gây ra họa diệt chủng lại vu cáo cho những người cứu người Campuchia khỏi họa diệt chủng.

Lần thứ năm là chiến tranh biên giới năm 1979. Năm lần họ buôn bán trên lưng mình.

Theo Pháp luật TP.HCM

Tất cả những chuyện tranh chấp của Trung Quốc với nước khác, từ xưa đến nay, không có cuộc tranh chấp nào mà Trung Quốc có lý cả. Cuộc chiến năm 1962 với Ấn Độ, họ chiếm của Ấn Độ mấy chục ngàn cây số vuông, không có lý nào cả.

Quan hệ với Nhật Bản, Philippines cũng vậy, không có lý nào. Tôi thống kê có 15 cuốn sách, 20 bản đồ cổ khẳng định cực nam của họ chỉ đến đảo Hải Nam thôi.

Thiếu tướng Lê Văn Cương

Đánh giá bài viết:  

(130 điểm,28 lần)

Các ý kiến (16)
hong ha
Tôi nhớ năm 1979 có nhà báo Việt Nam đã viết "tình hữu nghị Việt - Trung là tình hữu nghị "mím môi" và "tình hữu nghị răng cắn vào môi"!
Dang nguyen
Các ý kiến phân tích của tác giả dựa vào lịch sử, rất đáng quý cho cả hai miền đất nước. Song, ở tiêu đề "Trung Quốc không có đồng minh" thì e rằng chưa tính đến tình hình an ninh - kinh tế của Việt Nam trong thời gian gần đây. Nhớ lại thời kỳ "đổi tiền" (chưa đổi thì đã lộ thông tin) và nạn tham nhũng hiện nay, có thể nói: đó là yếu tố, điều kiện để Trung Quốc thực hiện các hành vi lấn chiếm lãnh hải của Việt Nam. Một Việt Nam mạnh trong quản lý đất nước và sự đồng tình của người dân, sẽ là "tấm khiên" chống lại mưu đồ bành trướng của một nhóm lãnh đạo hiếu chiến của Trung Quốc. Lịch sử dân tộc Việt Nam đã từng có một Hội nghị Diên Hồng làm quân Tàu xanh mặt thì hy vọng lịch sử sẽ lặp lại - một khi sự an nguy, tồn vong của đất nước bị đe dọa.
Nguyễn Trung Đức
Cảm ơn tác giả của bài viết rất thật lòng. Chúng tôi là những người dân VN và đang sống dưới sự "biết ơn" những người đã hi sinh để bảo vệ đất nước, thế nhưng chúng tôi có quá nhiều điều không biết. Sách lịch sử không cho chúng tôi biết những điều như bài báo này viết, phải chăng là chính sách của đất nước phải là "ẩn" những thông tin này? Tại sao người TQ lại có thể đăng những bài báo vu khống chúng ta mà chúng ta lại đứng nhìn mà không giám nói ra sự thật là tình hình giữa VN và TQ hiện nay đến mức độ nào rồi? Chúng tôi cần biết, không phải là chúng tôi sợ TQ, mà nếu như những thông tin chính xác và được cập nhật đúng lúc thì sẽ tạo được phong trào yêu nước lớn hơn và lòng tin của dân với nhà nước cũng được chặt hơn.
Trần Trung
Quả thật đây là vấn đề rất phức tạp. Có biết bao việc làm của Trung Quốc rất tàn độc với nước ta mà đến nay vẫn chưa bị vạch ra. Tôi e rằng ngay một số vị có trách nhiệm ngày nay, nhất là các vị tuổi dưới 70, cũng chưa biết, thậm chí còn mơ hồ về Trung Quốc. Tại sao các vị lại thỏa thuận với Trung quốc là định hướng dư luận, các cơ quan truyền thông, báo chí không đề cập đến những vấn đề không lợi cho quan hệ bang giao giữa ta và Trung Quốc. Nghe có vẻ quân tử! Nhưng trên thực tế thỏa thuận đó chỉ là cái bẫy và chỉ có nước ta thực hiện, còn Trung Quốc thì không chỉ tờ Hoàn Cầu Thời báo, mà ngay cả tờ Nhân Dân nhật báo - là cơ quan Trung ương của Đảng Cộng sản Trung Quốc thường xuyên viết bài, kể cả xã luận, xuyên tạc các sự thật quan hệ hai nước, vu khống, nói xấu nước ta và đe dọa tấn công nước ta. Còn những cơ quan truyền thông, báo chí khác như Tân hoa xã, v.v... thì hầu hết đua nhau với cái giọng điệu gian manh và cực kỳ hiếu chiến ấy. Thậm chí, cả trong sách giáo khoa dạy trẻ, từ lâu Trung Quốc cũng nhồi nhét những nhận thức sai trái về lịch sử, địa lý và tình cảm đối với nước ta. Đây là điều không chỉ buồn, mà rất đáng lo ngại, vì dường như lĩnh vực nào ở nước ta hiện nay, Trung quốc cũng xâm nhập vào và gây biết bao tai hại, mà xem ra cách ứng phó thì quá yếu ớt và mơ hồ, thậm chí né tránh. Hơn nữa, những người biết rõ những sự thật xấu xa, thâm hiểm của Trung Quốc với đất nước và nhân dân ta, và đã góp phần hạn chế hoặc ngăn chặn tệ hại đó của Trung Quốc thì ngày càng già yếu và quy tiên dần. Tôi dám đoan chắc rằng những điều thiếu tướng Lê Văn Cương viết trong bài báo này tuy đúng nhưng chỉ sơ qua một phần sự thật ghê tởm của nhà cầm quyền Trung Quốc mà thôi.
Lê Quyết CHí
"Mèo đen hay mèo trắng, miễn bắt được chuột là mèo tốt" câu nói của Đặng tiểu Bình. Càng ngày nỗi câm tức trong tôi đối với Trung Quốc càng lớn. Việt Nam phải là một dân tộc, một đất nước hùng cường để khỏi bị lợi dụng, bị xúc phạm, bị chà đạp... vì các cường quốc khác, đặc biệt là Trung Quốc. Để có một Việt Nam hùng mạnh, phát triển thì tất cả phải dựa vào người Việt Nam trong và ngoài nước. Nhà nước cần phải có nhiều chính sách để phát huy sức mạnh to lớn tiềm ẩn, sục sôi có trong mỗi con người Việt Nam. Tất cả người dân đều muốn dân tộc ta hùng mạnh, phát triển và muốn ra sức cống hiến, làm những việc để nước ta phát triển, hùng mạnh.
Nguyễn Hoàng Hải
Tôi chưa hoàn toàn nhất trí với nhận định chính: "Trung Quốc - Cường quốc không có đồng minh". Cũng như con người có thể tự điều chỉnh hành vi bản thân để phù hợp với tình hình, môi trường xung quanh thì một đất nước cũng có thể làm được điều đó. Đúng là hiện tại thế giới đang cảnh giác với cường quốc đang trỗi dậy này thật. Nhưng ngay hiện tại Trung Quốc dù thiếu đồng minh nhưng họ sẵn sàng lấy các quan hệ khác như kinh tế và khôn khéo ngoại giao để tránh đối đầu. Họ hung hăng với các nước nhỏ, nhưng chỉ cần nước nhỏ có cường quốc mạnh hơn họ đỡ đầu thì họ cũng phải cân nhắc. Với Nga qua vụ tàu cá cho thấy họ sẵn sàng đối xử mềm mỏng, và họ cũng có những quyền lợi chiến lược chung với Nga, cho dù không (chưa) liên minh. Và theo tôi mục đích muốn Việt Nam nghe, (liên minh) với họ nên cách đây 1 thời gian họ chưa dở võ, sau khi thấy Việt Nam không chịu họ (về vấn đề Hoàng Sa, trường Sa) mới tung tới tấp các "miếng võ" ra.
Nguyễn Hoàng Hải
Chúng ta nên có chính sách thông tin cởi mở hơn (mức độ trung bình) để người dân cập nhật thông tin thường xuyên, chứ nhiều tin tức có khi nước ngoài họ biết từ lâu, mà người dân Việt Nam vẫn chưa biết, đến lúc nào đó (từ người có trách nhiệm) nhận 1 đống thông tin tối quan trọng các sự kiên xảy ra từ nhiều chục năm về trước với cảm giác buồn vui lẫn lộn. Vui là nhà nước không phải là không biết các âm mưu của Trung Quốc. Buồn là nhiều vấn đề hệ trọng của Việt Nam mà người dân mặc dù có khẩu hiệu Đảng và Nhà nước luôn đưa ra: "Dân biết, Dân bàn, Dân kiểm tra", nhưng thực tế dân chẳng biết gì cả, hoặc biết qua thông tin không chính thức của những nơi như Thông tấn xã „vỉa hè“.
Phan tường Ngân
Cảm ơn Báo SGTT, báo PL Tp HCM, cảm ơn thiếu tướng Lê Văn Cương. Tôi tán đồng ý kiến của bạn Lê Văn Thông. Đã đến lúc VN cần công khai minh bạch những dã tâm của bọn bành trướng bá quyền Bắc Kinh với âm mưu "diễn biến hòa bình"của chúng vào VN. Phải đưa vào môn lịch sử để giảng dạy từ bậc tiểu học cho đến đại học. Vì một lý do nào đó mà người viết lịch sử cố tình ém nhẹm, thêm bớt lịch sử là có tội với dân tộc, có tội với tiền nhân những người đã ngã xuống cho đất Việt, có tội với TỔ QUỐC. Không chỉ có hội thảo như đề nghị của bạn Thông, mà Ban tuyên giáo TW cần soạn thảo tài liệu tuyên truyền (hoặc lấy lại và bổ sung tài liệu thời kỳ cố TBT Lê Duẫn ), chỉ đạo các cấp, các ngành, các đoàn thể tổ chức công khai những âm mưu xâm lược biển Đông của Bắc Kinh để nâng cao cảnh giác, để tạo sự đoàn kết toàn dân tộc dù đang ở trong nước hay kiều bào ta ở nước ngoài, đoàn kết những ai tôn trọng lẽ phải.
Nam Việt Tiến
Tôi cũng vậy. Học lịch sử cho kỹ, thi cho tốt... vậy mà cuối cùng những chuyện như vậy bây giờ mới kể. Thế hệ 7x và 8x thật sự có bao nhiêu người biết điều này?
chi vu dai
Còn đau hơn ở chổ khi họ tìm mọi cách để làm cho chúng ta lụn bại thì ta lại quá dễ dãi cho họ vào làm ăn và lừa đảo từ nam chí bắc !
chi vu dai
Đau ở chổ trong khi họ dùng cả hệ thống truyền thông khổng lồ để bôi đen Việt Nam thì hệ thống truyền thông của ta vẫn ca bài ca "bốn tốt" và "mười sáu chữ (vàng?)" !
chi vu dai
Một cường quốc không có đồng minh cũng dễ hiểu. Một nước yếu như VN mà không có đồng minh mới thật khó giải thích!
coco le
Nghe các chuyên gia kể chuyện lịch sử mới thấy môn học này cũng rất thú vị và có bao điều cần tìm hiểu. Không như sách giáo khoa, vừa khô khan, vừa mang tính tuyên truyền nhiều hơn. Các nhà cải cách giáo dục sao không thay đổi tư duy để môn học này trở nên hứng thú hơn. Điều quan trọng là đừng có che dấu lịch sử.
huyền minh
Tôi tin bài viết này của ông Lê Văn Cương là sự thật đấy. Việc Mỹ đã "làm ngơ" cho Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa vào năm 1974 là có thỏa hiệp giữa Mỹ & Trung Quốc (lúc đó Đài Truyền hình Việt Nam Cộng Hòa, bấy giờ TT. Thiệu đã lên đài cực lực phản đối ý đồ này của Mỹ & TQ ). Sở dĩ năm 1979 TQ không tiến công mạnh mẽ vào Việt Nam vì phía nội bộ TQ đang xâu xé quyền lực đấy, chứ nếu không thì sự hy sinh còn nhiều nữa của đồng bào và chiến sĩ VN vào thời điểm đó. Sự thật còn lạnh lùng hơn về thủ đoạn tàn độc của chủ nghĩa bành trướng Bắc Kinh. Các bạn hãy nhớ lấy lời nói của nhà văn nổi tiếng Trung Quốc là Lỗ Tấn: "Lịch sử về các cuộc chiến tranh ở Trung Quốc là những cuộc ăn thịt người". Ngay trên đất nước họ đã từng thảm sát 3000 Sinh Viên tại Thiên An Môn chấn động dư luận thế giới năm 1989 đấy.
võ văn sự
Dọc theo chiều dài lịch sử VN quan hệ với TQ, chúng ta không thể không giật mình khi đọc lại khổ thơ của Tố Hữu: "Tôi kể ngày xưa chuyện Mỵ Châu/ Trái tim lầm chỗ để trên đầu/ Nỏ thần vô ý trao tay giặc/ Nên nổi cơ đồ đắm biển sâu".
Lư Văn Thông
Sao chuyện này giờ này mới kể? Tôi chưa từng nghe các thầy cô dạy môn sử nói điều này, kể cả các thầy cô dạy các môn chính trị hồi đại học. Để trở thành cường quốc số 1 thế giới thì Trung Quốc (TQ) cần Việt Nam (VN) hơn là VN cần TQ. VN cần đưa ra lập trường rõ ràng. Đã đến lúc chúng ta tách bạch TQ và VN. VN không thể tiếp tục nhìn thái độ của người TQ để nói chuyện với thế giới. Nếu TQ lấn tới bước nữa thì ta sẽ dùng "gậy ông đập lưng ông", dùng Đài Loan làm con bài thí cho chúng ta. Chúng ta làm được điều này. Bộ GD&DT phải thay đổi tất cả sách giáo khoa lịch sử! Bộ VH & bộ GD phải tổ chức chuyên đề lịch sử Biển Đông với sự tham gia thật đông đảo của các sử gia thế giới, nói lên tính chính danh của nước Việt Nam ta. Lúc học môn Giáo dục quốc phòng hồi học đại học, tôi đã hỏi thầy giáo dạy môn lý thuyết rằng: "TQ có phải là đối tượng của cách mạng Việt Nam không?". Thầy trả lời đại ý là không ai dám nói điều này. Tôi thì cho rằng nếu TQ không trao trả nguyên vẹn HS-TS cho chúng ta (gác lại những chuyện cũ đã qua) thì TQ chính là đối tượng của cách mạng Việt Nam. Trung Quốc là đối tượng của cách mạng Việt Nam.
ý kiến bạn đọc
Nội dung (Xin bạn đọc vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)  
Kiểu gõ:
Họ và tên  
Địa chỉ hoặc email
Nhập mã bảo vệ:  
Tài liệu đính kèm: (.doc, .jpg, .gif, .zip, .rar, .pdf)
 Thông báo cho tôi qua email khi có phản hồi mới
SGTT.VN - Khoảng 30ha đất của nhà máy đóng tàu Ba Son hay còn gọi là xí nghiệp liên hiệp Ba Son sẽ ra sao, khi trong tương lai nhà máy đóng tàu này dời về khu cảng mới Cái Mép – Thị Vải (tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu), theo chỉ đạo của Chính phủ? Đó là câu hỏi được không ít người quan tâm, bởi khu đất này hiện toạ lạc tại vị trí được xem là đẹp nhất nhì thành phố.

Xem thêm »

17:34 ngày 23.05.2013
SGTT.VN - Benghazi, Sở thuế và Hãng AP là ba vụ bê bối đang bị Quốc hội Mỹ điều tra để xem chính quyền đương nhiệm có nói dối cử tri và theo dõi người dân trong nước hay không.